lầm bầm

Học thuật
Thân thiện
lầm bầm

Một cậu bé lầm bầm một mình khi đang dọn dẹp phòng.

Định nghĩa
  1. Động từ:
    • Nói nho nhỏ trong miệng, phát ra âm thanh không rõ ràng, thường biểu thị sự bất bình, không hài lòng hoặc đang suy nghĩ một mình: Hành động nói những lời khó nghe, không thành tiếng rõ ràng, thường diễn ra khi một người không dám hoặc không muốn phản đối công khai.
dụ sử dụng
  • Động từ:
    • không đồng ý nhưng không dám cãi lại, chỉ lầm bầm trong miệng.
    • Ông cụ ngồi một mình, lầm bầm những câu không ai hiểu.
    • Nghe xong quyết định, anh ta bực tức lầm bầm rồi bỏ đi.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "lầm bầm một mình": thường dùng để miêu tả hành động tự nói với chính mình một cách khó nghe, có thể do thói quen, do tức giận hoặc đang tập trung suy nghĩ.
    • ấy thói quen lầm bầm một mình khi làm việc nhà.
  • "lầm bầm phản đối": biểu thị sự phản đối một cách yếu ớt, không dám nói to thành lời.
    • Cả nhóm im lặng, chỉ cậu út dám lầm bầm phản đối.
Biến thể từ gần giống
  • Lẩm bẩm: Có nghĩa tương tự như "lầm bầm", chỉ hành động nói nhỏ, lí nhí.
    • Ông lão lẩm bẩm đọc thần chú.
  • Càu nhàu: Thể hiện sự khó chịu, bực dọc rõ ràng hơn "lầm bầm", giọng điệu có thể hơn.
    • Anh ta càu nhàu bị đánh thức sớm.
Từ đồng nghĩa
  • Lẩm bẩm: Nói nhỏ, không .
  • Lí nhí: Nói rất nhỏ nhanh, nghe không .
Từ trái nghĩa
  • Nói to: Phát ra lời nói rõ ràng, lớn tiếng.
  • Tuyên bố: Nói một cách công khai, trang trọng.
  • Hét lên: Nói hoặc kêu thật to.
Thành ngữ, tục ngữ liên quan
  • (Không thành ngữ, tục ngữ phổ biến nào sử dụng trực tiếp từ "lầm bầm". Hành động "lầm bầm" thường được miêu tả trong văn chương để khắc họa trạng thái tâm lý nhân vật.)
lầm bầm

Một cậu bé lầm bầm một mình khi đang dọn dẹp phòng.

  1. đgt. Nói nho nhỏ trong miệng, nghe không , tỏ ý bất bình, không bằng lòng: không đồng ý nhưng không dám cãi lại, chỉ lầm bầm trong miệng loay hoay rồi nhón gót lấy cái múc ra từng nước, miệng lầm bầm điều không (Nguyễn Quang Sáng) Anh chàng ngượng quá, lầm bầm, trông trước trông sau, rổi lủi vội đi mất (Ngô Văn Phú).